Chất liệu của hạnh phúc

-Có những phút giây ta sống trong sự trọn vẹn, dạt dào xúc cảm mà cứ ngỡ như là bất tận, để rồi đi qua tháng năm cuộc đời, chợt hiểu, đời cho ta chỉ đôi lần như thế.-


Tôi của hôm nay là một tôi giàu xúc cảm – hôm nay là danh từ chỉ ngày hôm nay, trọn vẹn hai tư giờ đồng hồ, không xa vời là hôm nay của một quá trình từ xưa cũ đến thực tại. Một ngày ngỡ như bao ngày, lặp lại, nhưng tâm tưởng tôi đã có những đợt sóng gợn, nghĩ suy, bận lòng, để tâm hơn. Hôm nay là niềm vui nỗi buồn đan xen, hy vọng trộn lẫn thất vọng, những lần tôi hạ quyết tâm, “made up my mind”, chấp nhận. Mọi chuyện không suôn sẻ theo mong muốn, nhưng cũng không phải là vượt quá suy đoán và chấp nhận rủi ro của bản thân, đã có trong suy tính, đã có trong “bước đường cùng”.


Cuộc đời là những chuỗi bất như ý, ta sẽ không thể trông đợi vào một ngày, đời ta suôn sẻ chẳng vướng bận, mọi chuyện an bài, có lẽ ngày ấy là ngày ta ra đi. Cuộc sống vẫn sẽ phải tiếp tục, và nó trôi theo đúng như định mệnh của nó, còn ta, ta chỉ cần sống “hạnh phúc, bình yên”. Đừng đánh đồng bình yên với an nhàn, đó là thứ bình yên giả tạo, hình thức, sự bình yên thật sự đến từ bên trong, sự an yên của tâm hồn, của trí óc dù bên ngoài gió bão thét gào. Tôi luôn cầu nguyện cho bản thân mình được mạnh mẽ như thế.


Hôm nay chúng tôi đã tản bộ quanh công viên, hòa quyện với thiên nhiên, ngắm cỏ cây, cảnh vật, đất trời, ngắm cả con người và những tòa nhà chọc trời cao vút, khu đô thị sầm uất tháp nối tháp, ngắm dòng sông trôi đôi bờ lững lờ. Chúng tôi nói chuyện với nhau, cuộc sống hiện tại và những suy nghĩ trong lòng, bâng quơ đôi ba chủ đề, mở lòng hơn, tâm sự với nhau nhiều hơn, để hiểu và gần nhau hơn. Chúng tôi hồn nhiên với xích đu, thú nhún, bập bênh, để được nhức đầu, để đổ mồ hôi, để mệt nhoài, và để được cười, được là chính mình, là đứa trẻ của năm nào, háo hức, vô tư. Nắm chặt tay nhau, dẫn nhau qua những con đường vòng cung chạy dọc quanh công viên, bắt gặp cuộc sống muôn màu, đa sắc. Họ tập nhảy, họ trượt patin, họ đạp xe, họ nô đùa… sự sống động của một bức tranh đêm, cho ta thấy thanh âm của sự sống, của sự khát khao tồn tại một cách ý nghĩa, tươi vui. Đời như thế sao ta còn hững hờ?


Đến cuối cuộc dạo chơi, bắt gặp một nghệ sĩ đường phố ôm ghi-ta ngồi bên bờ sông, hát cho người, cho đời, vô tư, trong trẻo, hát chỉ vì muốn hát, vậy thôi. Giây phút đó, tôi đắm mình trong khoảng lặng, ngắm nhìn sự hào nhoáng của những ánh đèn, sự sống động của con người, tôi lặng người đi, như muốn đắm chìm mãi trong xúc cảm dạt dào, đê mê này.


Lâu lắm rồi tôi mới muốn viết như thế này, gần thiên nhiên, gần con người hơn cho ta nhiều xúc cảm, để thấy yêu thích cuộc đời, để thấy cần phải nói ra những dư âm đầy hạnh phúc này, viết để nhớ về một ngày tuyệt vời, tôi bên người và người bên tôi. Cảm ơn một ngày hạnh phúc.
“Hoa nở với sự cân bằng hoàn hảo của ánh sáng mặt trời và những hạt mưa, giống như cách ta đã trưởng thành tuyệt vời cới sự pha trộn hoàn hảo của những khoảnh khắc hạnh phúc và trầm buồn.”


TP. HCM, 19/06/2019
Chloe

CẢM NHẬN

Báo giá Hotline